
Ngày nào cũng có người kề máy quay từ sáng đến chiều, đi đâu cũng gặp. Nhẫn nhục khi bị làm phiền liên tục bởi máy quay là thử thách không nhỏ với người đang cố giữ tâm định trong tu tập. Tại Nepal ngày 19/02/2026, Thầy Minh Tuệ chia sẻ cách Thầy ứng xử — không phải bằng cách đuổi người đi, mà bằng cách chuyển hóa hoàn toàn cái nhìn.
Phật tử hỏi: Tụi con nghe lời Thầy chỉ quay lúc Thầy chia sẻ pháp, nhưng có một số người suốt ngày bám theo Thầy từ sáng tới chiều, đi đâu cũng gặp. Khán giả của họ thích như vậy thì có phải là làm màu không Thầy? (Ngày 19/02/2026 – Nepal)
Thầy Minh Tuệ trả lời:
Cái đấy cũng là trói buộc từ những người yêu mến thúc đẩy cái kênh đó. Họ có lợi họ mới làm, họ có niềm vui ở trong đó. Con cũng nói là ủa tại sao hữu duyên đi đâu cũng thấy ông này quay.
Nhưng đuổi đâu được, nếu mình chạy tới nói thì mình lại sân si. Cơ bản là mình học tập cho mình. Pháp luật Nepal họ có quyền đứng đó, mình cũng có quyền đứng đó. Đây là chỗ tế nhị để học tập.
Nếu mình chạy ra nói “Ông hãy đi chỗ khác để tôi an ổn” thì mình lại không đạt đến kham nhẫn. Mình cứ tư duy đây là một YouTube, một Phật tử, hay một vị Phật… để mình bình ổn tu tập. Đuổi họ đi để mình an toàn thì không phải nghĩa tu hành.
* Thầy Minh Tuệ luôn trả lời ngắn gọn, súc tích cho phù hợp với người nghe trong từng hoàn cảnh. Dưới đây là phần giải thích và phân tích sâu hơn để đại chúng cùng tham khảo, giúp việc ứng dụng lời thầy vào đời sống dễ dàng hơn.
Đuổi người khác đi để mình an toàn không phải là tu
Thầy không phán xét những người quay phim là đúng hay sai, làm màu hay không làm màu. Thầy nhìn thấu được động cơ của họ (vì khán giả thích, vì có lợi ích). Khi đã hiểu được điều đó, Thầy xoay góc nhìn từ bên ngoài vào bên trong tâm mình: Nếu mình xua đuổi họ, thì tâm sân si của mình khởi lên.
Đuổi người khác đi để lấy lại sự yên tĩnh cho bản thân là phản ứng bảo vệ cái Tôi (Bản Ngã). Nhưng như Thầy nói: “Đuổi họ đi để mình an toàn thì không phải nghĩa tu hành.” Tu hành thực sự là giữ được sự an tịnh bên trong ngay cả khi bên ngoài đầy rẫy sự quấy rầy. Thầy cũng chia sẻ quan điểm tương tự trong bài về phương pháp nhanh nhất để giữ tâm kham nhẫn.
Thay đổi góc nhìn để đạt được sự Kham Nhẫn
Đây là một bài học thiền quán tuyệt vời: “Mình cứ tư duy đây là một YouTube, một Phật tử, hay một vị Phật… để mình bình ổn tu tập.”
Nếu ta xem họ là “kẻ làm phiền”, tâm ta sẽ sinh bực tức. Nhưng nếu ta xem họ như một vị Phật (hay một bài kiểm tra do Phật cử đến) để rèn luyện sự nhẫn nhục, thì cơn giận lập tức tan biến. Pháp luật cho phép họ đứng đó, hoàn cảnh bắt buộc họ ở đó, vậy thì việc duy nhất ta có thể làm và kiểm soát được là giữ cho tâm mình không bị xáo động. Đó chính là đỉnh cao của sự kham nhẫn.
Tu giữa sự quấy rầy, không phải tránh xa nó
Một hiểu lầm phổ biến trong tu tập là nghĩ rằng sự bình an cần phải có yên tĩnh và cô tịch. Nhiều người tìm đến chùa xa, thiền viện vắng vẻ, tin rằng sự tĩnh lặng bên ngoài đồng nghĩa với sự tĩnh lặng bên trong. Câu trả lời của Thầy Minh Tuệ thách thức hoàn toàn giả định này: tu tập thực sự diễn ra chính trong những khoảnh khắc bị quấy rầy.
Máy quay, sự hiện diện liên tục của người khác, sự mất riêng tư — đây không phải là chướng ngại cho việc tu tập. Đây chính là sự tu tập. Mỗi khoảnh khắc bực tức là một cơ hội để quan sát sự khởi lên của cơn giận. Mỗi lần muốn đuổi ai đó đi là một cơ hội để nhận ra sự đòi hỏi tiện nghi của bản ngã. Điều này gần gũi với lời Thầy dạy về cách ứng xử trước sự ồn ào và hoàn cảnh trái ý.
Nếu sự bình an chỉ tồn tại khi điều kiện hoàn hảo, thì đó không phải bình an thật — đó chỉ là sự vắng mặt của thử thách. Khi một người tu có thể giữ vững tâm trước cả lời khen lẫn tiếng chê, đó mới là xả tâm đích thực.
Khi bị làm phiền liên tục, phản ứng đầu tiên của bạn thường là gì? Hãy chia sẻ bên dưới.
Hãy để lại bình luận bên dưới để cùng chia sẻ và học hỏi.
[…] đựng cái nóng, cái lạnh, sự đói khát, côn trùng đốt, và đặc biệt là sự nhẫn nhục khi bị làm phiền hay phỉ báng từ người khác mà tâm không khởi lên sự tức […]