Thầy Minh Tuệ trầm tư, chiêm nghiệm lẽ vô thường khi bị phỉ báng

Từng hâm mộ, nay quay lưng. Từng khen ngợi, nay phỉ báng. Đây là hiện tượng không lạ với bất kỳ ai nổi tiếng — nhưng với người tu hành, đây là bài kiểm tra thực sự về lý vô thường. Tại Nepal ngày 22/02/2026, Thầy Minh Tuệ chia sẻ góc nhìn của mình về những người từng ủng hộ nay lại phê phán.

Phật tử hỏi: Những Phật tử đã từng yêu mến phẩm hạnh của Thầy mà bây giờ không còn để những cái tốt đẹp đó nữa, nói những lời này lời kia thì có phải là mình đang phỉ báng hay xúc phạm một người tu hành hay không? (Ngày 22/02/2026 – Nepal)

Thầy Minh Tuệ trả lời:

Những cái đấy là vô thường thôi.

Như mọi người thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ra đời rồi mong cho Phật có mãi cũng đâu được, vô thường nó đến. Đâu phải hạnh đầu đà là tồn tại mãi.

Đủ nhân duyên thì hạnh đầu đà, không đủ nhân duyên thì đâu có thực hành được.

Cơ bản là mình tập, người ta khen mình cũng không vì thế mà ham thích mê say.

Người ta đổi lại chửi rủa mình, nói mình không phải nữa thì mình cũng không vì thế mà sầu đau khổ.

Họ tán thán cũng thế mà không tán thán cũng thế.

Với con, mọi người đem cơm đến thì con cũng ăn từng đó, đi khất thực con cũng ăn từng đó, con vẫn an lạc.

* Thầy Minh Tuệ luôn trả lời ngắn gọn, súc tích cho phù hợp với người nghe trong từng hoàn cảnh. Dưới đây là phần giải thích và phân tích sâu hơn để đại chúng cùng tham khảo, giúp việc ứng dụng lời thầy vào đời sống dễ dàng hơn.

Mọi thứ đều bị chi phối bởi Vô Thường

Khái niệm “Vô thường” (Anicca) thường được hiểu là sự thay đổi, không tồn tại mãi mãi. Khi đối diện với câu hỏi về những người từng yêu quý mình nay quay sang nói lời xúc phạm, Thầy không hề kết tội họ là “phỉ báng”. Thầy chỉ nhìn hiện tượng đó dưới lăng kính quy luật tự nhiên: Đó là Vô Thường.

Ngay cả Đức Phật Thích Ca Mâu Ni vĩ đại, dù mọi người có mong mỏi đến đâu, sắc thân của Ngài cũng không thể tồn tại vĩnh viễn. Ngay cả một pháp tu như Hạnh Đầu Đà cũng cần phải có đủ “nhân duyên” mới có thể thực hành. Sự ái mộ, tình cảm của con người lại càng mỏng manh và dễ thay đổi. Hiểu được Vô Thường là cách cắt đứt sợi dây của sự kỳ vọng và thất vọng.

Trạng thái tâm “Bất Động” trước Khen – Chê

Đỉnh cao của sự tu hành thể hiện qua hai câu nói: “Người ta khen mình không vì thế mà ham thích mê say. Đổi lại chửi rủa mình… cũng không vì thế mà sầu đau khổ.”

Đây chính là trạng thái tâm Bình Đẳng (Xả). Nếu bạn lấy lời khen của người khác làm niềm vui, thì bạn sẽ bị lời chê của họ làm cho gục ngã. Bản ngã (cái Tôi) luôn nuôi dưỡng bằng sự tán thán. Khi ta quán chiếu được Vô Ngã, tiếng chửi hay tiếng khen chỉ là những âm thanh vật lý đi qua màng nhĩ, không thể chạm được vào sự an lạc bên trong.

Niềm an lạc tự thân, không phụ thuộc ngoại cảnh

Câu kết luận: “Mọi người đem cơm đến thì con cũng ăn từng đó, đi khất thực con cũng ăn từng đó, con vẫn an lạc” phác họa chân dung của một người thực sự tự do. Hạnh phúc của họ không nằm ở việc hôm nay có bao nhiêu người tung hô, được dâng cúng thức ăn ngon hay dở. An lạc của họ có sẵn từ bên trong (nội tâm), chỉ cần giữ giới, tập tu, thì ngồi ở đâu cũng thấy bình an.

Bạn đã từng thay đổi cái nhìn về một người từ tích cực sang tiêu cực chưa? Điều gì khiến bạn thay đổi?

Hãy để lại bình luận bên dưới để cùng chia sẻ và học hỏi.