
Bị gọi là ‘tu giả’, bị theo dõi quay phim liên tục, bị bôi nhọ trước công chúng — thầy Minh Tuệ đối diện với tất cả không phải bằng sự bực tức hay bào chữa. Tại Nepal ngày 19/02/2026, Thầy dùng hình ảnh một con khỉ ngồi yên để mô tả trạng thái tâm của mình — đơn giản đến mức khiến người nghe phải dừng lại suy nghĩ.
Phật tử hỏi: Tụi con cúng dường thấy an lạc, nhưng có nhiều người cứ nói xấu, bảo các Thầy tu giả rồi nói xấu với cả người dân Nepal. Họ cứ đi theo quay Thầy hoài là sao Thầy? (Ngày 19/02/2026 – Nepal)
Thầy Minh Tuệ trả lời:
Cái nhân duyên đấy thì cảm ơn họ, nhờ họ nói xấu mà mình tập học được. Tu thật hay tu giả không liên quan gì tới họ cả, con cũng không lừa đảo tiền bạc gì của họ. Họ tự nhiên đau khổ vì chuyện đâu đâu không liên quan là họ không hiểu gì.
Con cũng giống như con khỉ ngồi đó thôi, ai nói thật giả kệ họ. Nếu mình sân si lại với họ thì mình không học tập được. Con vẫn còn sân si nhưng cơ bản là con biết tư duy lại: đường này không phải của mình, Nepal không phải của mình, họ cũng có quyền đứng đó, tại sao mình lại ghét họ?
Mình tư duy “không phải tôi, không phải của tôi” thì kham nhẫn được, đem lại trí tuệ. Sớm muộn gì mình cũng chết, tự nhiên đi sân hận thì không thu hoạch được gì.
* Thầy Minh Tuệ luôn trả lời ngắn gọn, súc tích cho phù hợp với người nghe trong từng hoàn cảnh. Dưới đây là phần giải thích và phân tích sâu hơn để đại chúng cùng tham khảo, giúp việc ứng dụng lời thầy vào đời sống dễ dàng hơn.
Sự vô minh của người thích phán xét
Thầy chỉ ra một nghịch lý rất nực cười nhưng phổ biến trong xã hội: Nhiều người tự rước bực dọc, tự làm mình đau khổ vì những chuyện… chẳng liên quan gì đến họ. “Tu thật hay tu giả không liên quan gì tới họ cả, con cũng không lừa đảo tiền bạc gì của họ.” Khi một người đem tâm soi mói người khác, họ đang tự tiêm thuốc độc phiền não vào chính tâm hồn mình. Thầy chia sẻ thêm về hậu quả nghiệp báo của lời nói sai sự thật trong bài mượn danh người tu để nói sai sự thật.
Hình ảnh “con khỉ” và sự Vô Ngã
Câu nói: “Con cũng giống như con khỉ ngồi đó thôi, ai nói thật giả kệ họ” là một sự hạ mình tột độ nhưng lại mang sức mạnh vô song của trạng thái Vô Ngã. Khi bạn không còn coi cái “Tôi” (danh dự, sĩ diện) là một thực thể quan trọng cần bảo vệ, thì mọi lời mạ lỵ, vu khống đều rơi vào khoảng không. Lời khen hay tiếng chê không thể thay đổi bản chất của một sự vật, y như việc bạn mắng một cái cây, cái cây vẫn cứ thản nhiên mọc lá. Trạng thái xả tâm này cũng được Thầy chia sẻ trong bài về sự bình thản khi bị quay lưng và phỉ báng.
Phương pháp tư duy để diệt Sân hận
Thầy rất chân thật khi thừa nhận: “Con vẫn còn sân si nhưng cơ bản là con biết tư duy lại.” Cảm giác khó chịu ban đầu nảy sinh là phản xạ tự nhiên của nghiệp thức. Nhưng sự khác biệt của người tu là họ dùng Trí tuệ (Tư duy) để dập tắt ngay ngọn lửa đó.
Phương pháp quán chiếu Thầy sử dụng là “Không phải tôi, không phải của tôi” (Anatta – Vô ngã). Con đường không phải của mình, đất nước này không phải của mình, mọi sự việc diễn ra đều do duyên sinh. Vậy lý do gì để bám chấp và sinh ra hận thù? Cuối cùng, Thầy dùng cái chết (sự Vô Thường) làm dấu chấm hết cho mọi phiền não: “Sớm muộn gì mình cũng chết, tự nhiên đi sân hận thì không thu hoạch được gì.” Giữ tâm thanh tịnh để mang theo công đức khi ra đi mới là mục đích tối hậu của sinh mệnh.
Theo bạn, điều gì giúp một người giữ được sự bình thản trước những cáo buộc vô căn cứ?
Hãy để lại bình luận bên dưới để cùng chia sẻ và học hỏi.