
Suốt hành trình bộ hành tại Nepal, luôn có những người theo sát thầy Minh Tuệ. Có ý kiến cho rằng điều đó không tốt cho Thầy. Tại Nepal ngày 25/02/2026, Thầy trả lời thẳng thắn — không để bào chữa, mà để dạy một bài học về tự tu và không phụ thuộc vào người khác.
Phật tử hỏi: Có người nói việc họ đi theo Thầy là không tốt cho Thầy, Thầy thấy sao? (25/02/2026 – Nepal) (23/02/2026 – Nepal)
Thầy Minh Tuệ trả lời:
Con đã nói rồi, ai mà còn tham sân si là không tốt cho họ thôi.
Con không biết mọi người là ai đi theo, nhưng khi đi theo mà khởi lên tham hay khởi lên sân là người đó không tốt.
Ai cũng có quyền tu học, nhưng tu hành thì nam với nữ không ở gần nhau. Mình phải ở chỗ nào phù hợp để học tập cho mình.
Đừng có tham đi rồi lại sân hận, đường nào cũng khổ.
Ở đây không nói phá ai hay tổn hại ai, tự mình giúp cho mình, tự mình làm ngọn đèn tự mình thắp đuốc.
Không phải chỉ một người được học Phật pháp còn người khác thì không. Ai cũng có thể học, nhưng quan trọng là ai vượt qua được thử thách.
Phật pháp là bình đẳng và kham nhẫn. Con gặp mọi người ở đây cũng chỉ vài năm thôi, rồi ai cũng phải chết đi, không ai ở lại lâu dài được.
Quan trọng là mang theo nghiệp nào đi: tham đắm hay là sân hận.
Trước khi chết nên bồi chút công đức, chứ nếu phút cuối khởi lên hận sân là đạp đổ hết công sức tu hành bấy lâu.
* Thầy Minh Tuệ luôn trả lời ngắn gọn, súc tích cho phù hợp với người nghe trong từng hoàn cảnh. Dưới đây là phần giải thích và phân tích sâu hơn để đại chúng cùng tham khảo, giúp việc ứng dụng lời thầy vào đời sống dễ dàng hơn.
Mục đích thực sự của việc “đi theo”
Nhiều người biện minh rằng mình đi theo Thầy là để bảo vệ Thầy, để học hỏi chánh pháp. Nhưng Thầy đã chỉ thẳng vào trọng tâm: Vấn đề không nằm ở việc đi theo ai, mà nằm ở việc tâm người đi theo đang chứa đựng điều gì.
Nếu đi theo với một cái tâm mưu cầu lợi ích (tham phước, tham danh, tham được chú ý) thì khi mong cầu không được đáp ứng (hoặc bị người khác cản trở), ngay lập tức Tâm Sân sẽ nổi lên. “Tham đi rồi lại sân hận, đường nào cũng khổ.” Việc đi theo bề ngoài có vẻ là hành động thiện, nhưng bên trong lại đang dung túng cho Tam Độc (Tham – Sân – Si) phát triển. Điều đó trước hết là tàn phá chính phước báu và công đức của bản thân người đó.
Tự mình làm ngọn đèn, tự mình thắp đuốc
Thầy nhắc lại một trong những lời di huấn vĩ đại nhất của Đức Phật trước khi nhập Niết Bàn: “Hãy tự thắp đuốc lên mà đi”. Đức Phật hay các bậc chân tu chỉ là những người chỉ đường (Đạo Sư). Không ai có thể tu thay ai, không ai có thể gánh nghiệp thay ai.
Phật pháp là bình đẳng. Không có đặc quyền cho việc “ở gần Thầy thì mau giác ngộ hơn”. Chỗ nào phù hợp để giữ giới, giữ tâm thanh tịnh thì đó là đạo tràng tốt nhất. Nếu ở cạnh một bậc tu hành mà tâm vẫn lao xao, thì thà ở nhà tu sửa tâm tính lại mang đến nhiều công đức hơn.
Quán chiếu cái chết và cận tử nghiệp
Câu nói: “Gặp mọi người ở đây cũng chỉ vài năm thôi, rồi ai cũng phải chết đi” mang đậm tư tưởng quán niệm về cái chết (Maranassati). Đời người ngắn ngủi, gặp nhau là duyên nhưng rồi ai cũng phải đối diện với sinh tử luân hồi một mình.
Thầy đặc biệt cảnh báo về Cận tử nghiệp (nghiệp khởi lên ngay trước lúc chết). Nếu cả đời làm việc thiện, nhưng phút cuối đời lại bực tức, sân hận (vì bị cản trở, vì không vừa ý), thì bao nhiêu công đức bị thiêu rụi, thần thức sẽ rơi vào cõi xấu. Do đó, việc bảo vệ tâm hồn khỏi sự sân hận quan trọng hơn việc bảo vệ hình tướng bên ngoài rất nhiều.
Bạn nghĩ thế nào về ranh giới giữa học theo gương thiện tri thức và sự phụ thuộc?
Hãy để lại bình luận bên dưới để cùng chia sẻ và học hỏi.